Bạn vui lòng Đăng nhập nếu đã có tài khoản tại Yume.vn
Hoặc Đăng ký tài khoản miễn phí.
Điều hoang đường nhất là tình yêu em dành cho anh
Thứ sáu, 04/07/2008 - 05:57:pm
Có thời gian thích bài hát này một cách mê mệt. Nói đúng hơn là thích album Cánh Cung của Đỗ Bảo, thích tất cả bài hát trong album này. Từ 2 bức thư tình ngọt ngào, đến điều ngọt ngào nhất, điều hoang đường nhất đầy chất tụ sự, bốc lửa cùng ngày cuối tuần rực rỡ, tháng ngày chờ mong, Anh đã khác xưa ... và rồi ... Lạc hẫng vào một khoảng không gian kì bí, mông lung với Cánh cung, cỏ mềm, cầu vồng đêm mưa. Tất cả đều là những mảng màu thật đẹp trong tâm hồn. Hạnh phúc có, đau khổ có, Có sự nồng cháy, mù quáng, cũng có cả sự hoài nghi, dằn vặt.
Bài Điều hoang đường nhất ... đã có lúc nghe mà như nhìn thấy chính bản thân mình, ngây ngô, ngốc nghếch và thật tội nghiệp. Gieo vào lòng mình một chút gay gắt, điên rồ rằng ... Đỗ Bảo hãy đang giễu cợt, mỉa mai sự gục ngã trong tâm hồn những thiếu nữ. Yêu và vô vọng bỗng trở thành sự cầu xin trong đau khổ hoặc trở thành điều gì đấy thật độc ác với người, với mình. Thế nên ghét sự ngây ngô trong bài hát... ghét cái nhìn vào tận bên trong của Đỗ Bảo, ghét chàng trai ấy cũng như ghét cả chính bản thân mình. Rồi đứng lên ...
Điều hoang đường nhất
Sáng tác: Đỗ Bảo
Điều hoang đường nhất, là tình yêu em dành cho anh.
Đã lâu rồi, xa rồi, vẫn còn ánh lửa chưa dứt gọi mời.
Ngày đó vội vàng rồi chóng qua, anh là người chóng quên.
Em như đứa trẻ thơ, tình này chắc nhiều dại khờ.
Về trong những tháng ngày, để lắng nghe tình này chưa thay.
Nhớ người giờ đây đã xa xôi, xa từ khi vòng tay từ giã.
Về nguyện cầu cho anh, những đam mê sẽ lên trời tung bay.
Mưa rơi sáng nay anh cứ ngủ say, em vẫn dõi theo cuộc đời anh những phút giây bồi hồi.
Về trong, những đêm dài, để khóc cho cuộc tình không may.
Khóc người tình xưa có khi chẳng ngại gió mưa, một ngày mùa đông giá tràn về.
Sẽ ra sao, dù mai sẽ thế nào.
Em vẫn ngốc nghếch đợi chờ, người lớn ơi..
...Anh không thể nào chối từ..
Yêu anh, xa xôi thành phố trầm ngâm trong khói, giá lạnh mùa đông.
Thương anh, xanh xao hình bóng bề bộn căn phòng.
Yêu anh yêu những bản tình ca sáng trong.
Yêu anh khơi thắp ngọn đèn khuya nhớ mong.
Chờ vết thương kia sẽ mau lành.
Hạnh phúc kia rồi sẽ mau thành.
Người còn yêu nhau sẽ trở về với nhau.
Và tình yêu còn mãi riêng dành.
Về trong, những tháng...ngày...
Để lắng nghe tình đầy chưa thay.
Nhớ người giờ đây đã xa xôi, xa từ khi vòng tay từ giã.
Về nguyện cầu cho anh, những đam mê sẽ lên trời tung bay.
Mưa rơi sáng nay anh cứ ngủ say, em vẫn dõi theo cuộc đời anh những phút giây rạng ngời.
Về trong những đêm dài, để ước ao một ngày tương lai.
Sẽ về ngồi đây với em, chuyện trò với em, một ngày con tim anh khác đổi thay.
Sẽ ra sao, dù mai sẽ thế nào.
Em vẫn ngốc nghếch đợi chờ, điều này rất viển vông.
Mà người lớn ơi, làm sao anh có thể chối từ
(Trích của bocaptrang)