• Tìm

nguoidiencungbietyeu
BlogRoll

    Blog

    Anh đã ra đi !

    Thứ tư, 04/06/2008 - 05:48:pm

    "Anh ra đi, đi xa, vâng phải thế.
    Tốt cho anh, nhưng em biết điều này
    Riêng anh khổ. Trái tim em còn trẻ 
    Anh chẳng có quyền âu yếm nữa từ nay.
    Còn tim anh-sẽ yêu, yêu chừng nào có thể.
    Và bây giờ anh viết gửi em đây
    Bức thư nhỏ, nếu mực nhoà, khó đọc,
    Đừng nghĩ nước mắt rơi, ồ không, anh không khóc. 

    Anh đã yêu, đang yêu em, và kết quả
    Vì tình yêu, mất hạnh phúc gia đình.
    Mất danh dự, mất lương tâm, tất cả,
    Nhưng chẳng bao giờ anh tiếc đã yêu em. 
    Anh  biết lỗi lầm anh-không nói quá-
    Và khắt khe với chính bản thân mình,
    Nhưng không viết thư này, anh không thể- 
    Anh chẳng có gì để trách em, quả thế.

    Với đàn bà, tình yêu không quan trọng.
    Với đàn ông, than ôi, là cả cuộc đời,
    Là hạnh phúc, tương lai, lẽ sống,
    Mà rất dễ một lần vô ý đánh rơi.
    Và đàn ông, khi trái tim trống rỗng,
    Có thể lấp đầy bằng công việc, vui chơi.
    Còn phụ nữ , đáng thương, bé nhỏ,
    Chỉ biết yêu-khổ đau, rồi lại yêu-đau khổ. 

    Em sẽ được yêu, và lại yêu người khác,
    Lại say sưa cái mới đi tìm. 
    Anh chỉ biết sống cuộc đời đạm bạc
    Với nỗi buồn chôn kín trong tim.
    Nhưng khác vọng và tình yêu tàn ác
    Có bao giờ cam khuất phục, nằm im...
    Hãy nhớ anh, yêu anh...Ồ không, không, xin lỗi!
    Tất cả qua rồi, em đừng tin anh nói!

    Cả thể xác, tâm hồn, em mong manh bé nhỏ,
    Nhưng anh tin em đứng vững đời này. 
    Anh chỉ nghĩ về em như suốt đời sóng vỗ
    Lên mãi một bờ, âu yếm mê say.
    Và cũng chỉ vì em, anh buồn vui, sướng khổ,
    Sống âm thầm trong nỗi nhớ từ nay.
    Như chiếc kim la bàn về một phương rung nhẹ,
    Tim anh hướng về  em,chỉ về em, cũng thế. 

    Anh nói hết những gì anh muốn nói,
    Và giờ đây bên trang giấy thẫn thờ,
    Phải gấp gửi, nhưng anh không làm nổi-
    Không muốn vội vàng phải đơn chiếc bơ vơ.
    Anh đã sống, đã yêu em, lầm lỗi,
    Và tiếc sao mình không được chết trong mơ,
    Trong nỗi buồn...Nhưng không, anh phải sống,
    Để cầu Chúa, yêu em, theo anh trên đường rộng..."

    Viết xong thư, chàng ngồi im, không động đậy,
    Tay run run như chiếc lá trên cành.
    Những dòng chữ chạy đều trên trang giấy
    Với những nét vàng hoa mĩ xung quanh
    Và một dấu Elle vous suit partout cạnh đấy,
    Có nghĩa nơi nào anh cũng ở bên em.
    Dấu hình hoa hướng dương màu đỏ,
    Là biểu tượng tình yêu, ai cũng hay điều đó.

    Bình luận
    Hãy cho mọi người biết ý kiến của bạn đi nào!!!

      Bạn có muốn bình luận cho bài viết này không?

      Hãy Đăng ký / Đăng nhập để thể hiện ý kiến của bạn !!!